Phụ nữ vốn đã thiệt thòi nên đừng tự giới hạn niềm hạnh phúc của mình!

Ông bà ta thường nói, phụ nữ là phải có đức tính hy sinh và lòng vị tha, phải nhịn nhục dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, nhất là trong cuộc sống gia đình. Tại sao lại như vây? Phụ nữ vốn đã thiệt thòi nên đừng tự giới hạn niềm hạnh phúc của mình! Bạn có nghĩ như tôi không?

phu nu von da thiet thoi nen dung tu gioi han niem hanh phuc cua minh 3

Là một người phụ nữ, tất nhiên tôi hiểu phụ nữ hơn ai hết. Và sống trong một xã hội hiện đại, tôi thiết nghĩ bản thân người phụ nữ phải có những sáng tạo, đổi mới, có quyền được hạnh phúc. Và đặc biệt hơn cả là cái quyền được bình đẳng giới. So với thời xưa, phụ nữ bây giờ ít nhiều cũng đã được trân trọng hơn, cũng như có tiếng nói, quyền quyết định trong chính gia đình nhỏ của mình.

Nhớ lại cái thời còn nhỏ, tôi thấy mẹ mình và những cô bác hàng xóm quả là tuýp người phụ nữ có sức chịu đựng bền bỉ? Không biết đó là do cái đức tính của mỗi người, hay là do thời thế buộc các mẹ, các bà phải hành xử như thế!

phu nu von da thiet thoi nen dung tu gioi han niem hanh phuc cua minh 2

Mẹ tôi thường dạy, con gái là phải công – dung – ngôn- hạnh, có được những đức tính đó thì mới không phải lo ế chồng về sau này, vì có lẽ sống trong gia đình có bố là người hết sức hà khắt, gia trưởng mẹ tôi đã phần nào thấu hiểu được nỗi khổ ấy. Tôi nhớ mãi những ngày ở chung với ba mẹ, nhìn thấy cảnh mẹ lúc nào cũng tóc tai rối bời, tay chân tất bật không ngơi, khiến tôi tự nhủ mình phải học thật giỏi, để không phải chịu khổ sở như mẹ, và mọi người trong gia đình cần phải có sự đối xử công bằng.

Ngày nào cũng vậy, cữ mỗi sáng là mẹ tôi phải dậy thật sớm lo bữa sáng cho gia đình sau đó đưa tôi đi học rồi chạy thẳng đến cơ quan luôn, trong khi ba tôi chỉ có việc dậy ăn rồi sửa soạn đi làm thôi. Chiều mẹ lại tất bật đón tôi rồi sẵn ghé ngang chợ mua đồ chuẩn bị cho bữa cơm tối, về nhà ba tôi chỉ có việc tắm rửa rồi ngồi vắt vẻo xem ti vi, chả hề có ý định phụ mẹ làm bất cứ chuyện nhỏ nào. Mẹ tôi cứ quây quần, cho đến khi tôi đi ngủ rồi mẹ tôi mới bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, giặt áo quần đến tận nửa đêm mới có thể đặt chiếc lưng nhỏ xuống chiếc nệm ấm áp. Cứ như thế mẹ tôi như con quay, không hề có chút thời gian riêng tư nào cho mình, mà mỗi lần mẹ có nhờ ba việc gì thì y như rằng ba nói: “làm có bấy nhiêu mà lúc nào cũng kêu ca”, tôi nghe mà điên hết cả lên, nhưng phận làm con tôi nào đâu dám lên tiếng. Mẹ tôi chỉ biết thở dài và tâm sự với tôi, làm phụ nữ thiệt thòi thế đây, nên phải biết nhịn nhục con nhé, một điều nhịn là chín điều lành, vân vân và mây mây,….và tất nhiên là tôi không muốn chịu nhẫn nhịn như mẹ đâu, nếu sau này có lớn lên tôi sẽ sống với chính bản thân mình, sống phải có sự công bằng, không được ngoài xã hội thì cũng được ít nhất trong gia đình mình. Mẹ cứ bảo cái tính như tôi thì kiểu gì cũng ế chồng, nhưng tôi không mấy quan tâm, bởi cuộc sống đâu chỉ có chồng mới sống được phải không các bạn?

phu nu von da thiet thoi nen dung tu gioi han niem hanh phuc cua minh

Rồi thời gian cứ thế trôi qua, giờ đây tôi đã là cô gái 24 tuổi cái tuổi bắt đầu tập tành yêu đương, kết hôn được rồi mẹ tôi cũng không phải lo bởi vì không như mẹ nghĩ, tôi đã sắp kết hôn rồi nha. Một cô gái ương bướng, ngang ngạch như tôi cũng có thể lấy được chồng cơ đấy. Chồng tôi người Bắc, nên tính cũng có hơi chút gia trưởng, nhưng tôi không hề lo lắng, bởi tôi đã rất rạch ròi khi hai đứa mới tìm hiểu rồi. Tôi tuyên bố với chồng mọi việc hai đứa đều phải làm cùng nhau, và có gì cứ thẳng thắn chia sẻ bởi không có sự im lặng nào mà có thể giúp bạn giải quyết được vấn đề cách tốt đẹp được. Nói thì vậy đó, nhưng cũng có lần chồng tôi lên cái giọng gia trưởng ấy, lần đó chúng tôi cãi vả to lắm, tưởng chừng như sắp ly hôn cơ đấy. Trước khi có quyết định này, tôi cho anh thời gian 2 tuần để trao đổi công việc cho nhau, thay vào đó anh phải làm tất cả những thứ mà thường ngày tôi phải làm như đưa đón con đi học, chăm con, dọn dẹp nhà cửa,…tôi chỉ có việc đi làm thôi. Chỉ sau một tuần anh dường như đã nhận ra giá trị của vợ mình, và sau lần đó chúng tôi đã không ly hôn và cũng từ đó anh không bao giờ hạnh họe với tôi nữa.

phu nu von da thiet thoi nen dung tu gioi han niem hanh phuc cua minh 1

Một điều nhịn là chín điều lành ư? Với tôi câu này không hoàn toàn đúng, nó chỉ đúng khi chúng ta biết cách nhịn đúng trong hoàn cảnh phù hợp. Phụ nữ cũng là con người, cũng cần có công việc, cuộc sống và thời gian giải trí như đàn ông? Vậy tại sao chúng ta không nói ra những suy nghĩ, quan điểm của mình. Chính sự im lặng, nhẫn nhục của mình sẽ khiến cho người bạn đời cảm thấy mình là thượng đế, lúc nào cũng phải được cung phụng, làm như vậy chính là cách phụ nữ tự giới hạn hạnh phúc của mình đấy. Đàn ông sẽ không nhạy cảm đâu, nên có gì phụ nữ hãy cứ chia sẻ thẳng thắn để họ biết mà sửa đổi, phát huy, đừng biến đàn ông thành tâm điểm, vũ trụ mà hãy để bản thân mình được tỏa sáng, được sống với niềm đam mê của mình. Không hà cớ gì khi chồng bạn chỉ xem bạn là “một trong những” còn anh ta đối với bạn lại là “cả thế giới” nhé!

Phụ nữ vốn đã thiệt thòi nên đừng tự giới hạn niềm hạnh phúc của mình!

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *