Tôi đã từng mang một đôi giày không vừa chân!

Quy luật tự nhiên là bất biến, cái gì của mình sẽ mãi là của mình. Mặc dù hiểu những điều ấy là như thế nào, cái giá phải trả sẽ ra sao nếu bạn không thuận theo tự nhiên, ấy vậy mà đã có thời gian tôi đã từng mang một đôi giày không vừa chân!

toi da tung mang mot doi giay khong vua chan

Cuộc sống luôn có những điều bất ngờ và thời gian thì không thể nào biết trước được điều gì. Tôi một cô gái đã có gia đình, những tưởng cuộc sống gia đình với những hạnh phúc, êm ấm là đủ, thế nhưng tôi lại là người có suy nghĩ nông cạn nên đã từng phạm phải một lỗi lầm có thể nói là không dễ dàng tha thứ và quên được. Đó là, tôi đã từng mang một đôi giày không vừa chân.

Sau khi sinh con xong khoảng 1 năm, tôi trở lại thành phố làm việc trong một công ty hoàn toàn mới với những đồng nghiệp mới, trẻ trạc tuổi nhau, một môi trường làm việc phải nói là chị em rất thân thiết, thoải mái và cũng chính nơi đây tôi được gặp anh. Chúng tôi cũng chỉ đơn thuần là những đồng nghiệp thông thường vì cả hai đều đã có gia đình, những trao đổi công việc, những câu nói bông đùa đã ngày ngày đưa chúng tôi lại gần nhau hơn và tự bao giờ chúng tôi đã vô tình bị cuốn vào nhau mà không ai kịp nhận ra. Kể từ đó, mỗi ngày đi làm đối với chúng tôi là một niềm vui, từ những chuyện trên công ty, chúng tôi trao đổi nhiều hơn về gia đình và cuộc sống hiện tại của mình.

toi da tung mang mot doi giay khong vua chan 3

Những dòng tin nhắn hỏi han, những lời động viên, an ủi cứ như thế tiếp diễn ngày qua ngày và cứ vậy chúng tôi ngày càng trở nên thân thiết hơn, không biết từ lúc nào tôi cảm thấy mình thật vui nhưng cũng thật đau vì đôi giày không vừa chân này. Mỗi ngày trôi qua, nỗi nhớ nhau cứ dâng trào, tôi nghĩ mình phải thật bình tĩnh, cố hết sức để dừng lại nhưng dường như cơ thể yếu ớt và cái thứ tình cảm mông lung ấy không thể nào dễ dàng ngăn cản được mình. Chúng tôi cứ đi vào đời nhau với cái đôi giày chật hẹp ấy một cách cố gắng, gượng gạo. “Cái gì của mình sẽ không bao giờ là của mình”, tôi nghĩ bản thân mình biết và hiểu điều đó hơn ai hết, nhưng trái tim mỏng dòn, yếu đuối đã khiến một người con gái như tôi phải lung lay và bị đánh gục.

toi da tung mang mot doi giay khong vua chan 2

Tất nhiên, chúng tôi chỉ quen nhau vậy thôi và gia đình vẫn là trên hết, chúng tôi có thể có mặt tại bất kỳ lúc nào khi gia đình triệu hồi. Có những lúc tôi cảm thấy mối quan hệ này chẳng có gì thú vị nữa, tất nhiên một đôi giày không vừa chân thì mang làm sao mà thoải mái được, làm sao mà có thể đi cách dễ dàng bằng chính đôi giày vừa vặn của mình được. Vậy mà tôi vẫn cứ cố, để rồi ngay chính lúc này đây đôi chân vốn dĩ không tỳ vết của mình trở nên trầy xước và đau một cách kỳ lạ. Khi muốn dừng lại thì mọi thứ dường như đã không còn trở về như đúng quy luật của nó nữa.

toi da tung mang mot doi giay khong vua chan 1

Thế nên, chúng ta hãy cứ yêu đi, yêu cho đến khi nào thật sự đủ, cảm thấy đúng người rồi hãy đi đến hôn nhân. Và khi đã quyết định đến hôn nhân rồi là coi như mình đã chọn đúng giày, đúng size của mình thì hãy biết trân trọng, giữ gìn và nhen nhóm cho hạnh phúc của mình. Đừng để như tôi, bởi tôi đã từng mang một đôi giày không vừa chân, mà vẫn cứ cố gắng để làm đau chính mình và đau hơn cả là những người đã từng tin tưởng, yêu thương mình hết lòng!

You may also like...